“Thiên đường ở lưng chừng mây” Mộc Châu tuyệt đẹp vào những ngày đầu Xuân

68

Được ví như “thiên đường ở lưng chừng mây” – Mộc Châu những ngày giáp Tết toát lên một vẻ đẹp trong trẻo và say đắm lòng người bởi sắc trắng của hoa mận, xen lẫn với sắc hồng hoa đào đang đua nhau bừng nở.

Chỉ cách Hà Nội khoảng 200km, Mộc Châu (Sơn La) – một cao nguyên yên bình và xinh đẹp luôn hấp dẫn du khách bởi sự nguyên sơ và những nét văn hóa bản địa đặc sắc. Không chỉ vậy, Mộc Châu còn nổi tiếng với đủ các loài hoa vào mỗi mùa.

Nhưng, có lẽ Mộc Châu đẹp nhất là vào những ngày giáp Tết. Khi Xuân tới, tiết trời trở nên ấm áp hơn cũng là lúc các vườn mận, đào bắt đầu nảy mầm, đơm hoa phủ trắng cả núi rừng. Màu trắng muốt của hoa mận, xen lẫn với sắc hồng của hoa đào khiến Mộc Châu như được khoác lên mình một chiếc áo mới đầy màu sắc rực rỡ để đón chào một mùa Xuân mới.

Mộc Châu là huyện miền núi, cao nguyên và biên giới, nằm ở hướng Đông Nam của tỉnh Sơn La, cách Hà Nội 180 km về hướng Tây Bắc, diện tích tự nhiên là 1.081,66 km2, chiếm 7,49% diện tích của tỉnh Sơn La, đứng thứ 8 trong số 12 huyện, thành phố của tỉnh Sơn La. Huyện Mộc Châu có Quốc lộ 6, 43 đi qua, có chung đường biên giới với Việt Nam – Lào dài 40,6 km.

Toàn huyện có 15 xã, thị trấn gồm 2 thị trấn (thị trấn Mộc Châu và thị trấn Nông Trường Mộc Châu) và 13 xã.

Mộc Châu là cao nguyên rộng lớn và xinh đẹp nhất miền núi phía bắc, có khí hậu ôn đới gió mùa, các điểm du lịch nổi tiếng như: Hang Dơi, rừng thông Mộc Châu, khu hồ sinh thái và rừng thông bản Áng thác Thái Hưng, thác Dải Yếm…

Mộc Châu có món ăn nổi tiếng nhất là món Pịa của đồng bào Thái, bê chao. Lên đây đẹp nhất là vào tháng 11 đến tháng 3 (đặc biệt là tháng 11 đến tháng 1 có hoa cải trắng nở tràn trên núi. Tháng 1-3, có hoa mận, hoa đào, tháng 4 có hoa ban nở trắng rừng, tháng 5 có mận chín).

Một bản làng nằm bên đường vào xã Tân Lập, Mộc Châu (Sơn La).

Vượt đèo dốc để đến với “thiên đường” Mộc Châu

Trong những ngày đầu năm 2018, khi được bạn bè rủ lên Mộc Châu ngắm hoa mận, đào tôi đã không một chút băn khoăn mà gật đầu.

Đến ngày hẹn lên đường, cả nhóm rời khỏi Hà Nội khi trời đã về chiều. Trên chiếc xe bán tải Chevrolet Colorado High Country, cả nhóm chúng tôi nói cười vui vẻ vì đã ra được khỏi nội thành mà không bị “tra tấn” bởi những giờ kẹt xe đã trở thành “đặc sản” của Hà Nội.

Rẽ vào đại lộ Thăng Long, chiếc xe của chúng tôi bắt đầu tăng tốc và lao đi như một chú ngựa đua sau nhiều ngày tập luyện. Tuy nhiên, giới hạn của con đường chỉ cho phép chạy tốc độ tối đa 100km/h nên dù háo hức nhưng cả đoàn vẫn “kìm nén”.

Hết đại lộ Thăng Long, chúng tôi rẽ theo đường 21, qua Xuân Mai, rồi theo đường 6 lên Hòa Bình. Sau khi qua địa phận Hòa Bình, chúng tôi bắt đầu “đối mặt” với những con dốc, khúc cua nổi tiếng của vùng Tây Bắc.

Lên Mộc Châu những ngày cuối tháng 1, đầu tháng 2 (dương lịch) bạn sẽ bắt gặp những đồi hoa mận trắng muốt hai bên đường.

Đầu tiên là dốc Cun – dài hơn 12km, quanh co hiểm trở dần hiện ra, dù độ dốc không quá lớn nhưng chính những khúc cua liên tiếp là trở ngại và nguy hiểm rình rập người lái xe. Tuy nhiên, do đều là những tay lái có nhiều kinh nghiệm đi đường đèo cộng với sự hỗ trợ đắc lực của chiếc bán tải Chevrolet Colorado High Country nên dốc Cun không làm khó được chúng tôi.

Nhưng, để đến được với cao nguyên Mộc Châu, thì vượt dốc Cun mới chỉ là khởi đầu nhẹ nhàng. Qua dốc Cun, chúng tôi đến với con đèo huyền thoại – Thung Khe (Hòa Bình). Có tới đó, bạn mới hiểu rõ vì sao nó được mệnh danh là huyền thoại. Nằm giữa Tân Lạc và Mai Châu, đèo Thung Khe hay đèo Đá Trắng buổi sớm là bầu trời trong trẻo, buổi trưa là nắng gắt trời xanh, buổi chiều dìu dịu với ánh nắng chiều và đêm là sương mù giăng khắp lối.

Khung cảnh hùng vỹ nơi đây khiến ai qua cũng dừng chân lại để chiêm ngưỡng và trầm trồ khen ngợi. Nhưng, nếu bạn quá mải mê mà không tập trung vào tay lái bạn sẽ phải trả giá. Vì nguy hiểm luôn ở dốc cao, vực sâu, vách núi, cùng những khúc cua tay áo dọc đèo Thung Khe.

Đặc biệt, vượt đèo Thung Khe ban đêm vào mùa lạnh là một trải nghiệm khó quên cho bất kỳ tài xế hoặc du khách nào. Với màn sương phủ kín kèm cái lạnh buốt đến tê người, tầm nhìn xa bị hạn chế không quá 3m thì đây là một thử thách tay nghề đối với các lái xe. Khi đó, bạn chỉ có thể vượt đèo Thung Khe bằng ánh sáng duy nhất là đèn xe của chính mình hoặc của những xe tải, xe khách đi ngược chiều.

Khi bạn đã lên được đỉnh đèo Thung Khe thì đây lại là một điểm dừng chân thú vị. Ở độ cao khoảng 1.000m so với mực nước biển, từ đỉnh đèo bạn có thể thấy toàn cảnh thung lũng Mai Châu. Tuy nhiên, khi trời tối thì chỉ có thể thấy những ánh đèn từ các ngôi nhà như những đốm lửa đang âm ỉ cháy.

Đỉnh đèo còn có dãy quán lợp lá bán đủ thứ “đặc sản” cây nhà lá vườn của bà con người Mường, người Thái… như mía, cơm lam, rêu đá, cải mèo… Đáng chú ý là đồ ở đây khá ngon và rẻ nên rất nhiều người thích dừng lại thưởng thức.

Rời đỉnh đèo Thung Khe, chúng tôi tiếp tục hành trình hướng đến Mộc Châu. Và sau hơn 1 giờ lái xe xuyên màn đêm, xe của chúng tôi cũng đã đến Mộc Châu và tới địa điểm ngủ tối của đoàn hôm đó.

Nhưng vì đều khá mệt sau một ngày di chuyển nên cả đoàn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, ăn nhanh và lên phòng nghỉ ngơi chuẩn bị cho những hành trình khám phá đã vạch sẵn của ngày hôm sau.

Chìm đắm trong vẻ đẹp của hoa mận trắng muốt

Sáng hôm sau, chúng tôi thức dậy từ sớm, dù thời tiết ở Mộc Châu dịp này khá lạnh. Nhưng vì sự háo hức, mong chờ được khám phá vẻ đẹp của hoa mận, hoa đào và những lời mời gọi được bạn bè kể trước đó nên cuối cùng các thành viên trong đoàn đều sẵn sàng lên đường.

Ngoài trời, gió lạnh khiến ai cũng phải co người, rùng mình. Nhưng bù lại, trước mắt chúng tôi là một khung cảnh thiên nhiên thật thanh bình và trong trẻo. Thứ âm thanh duy nhất tôi có thể nghe rõ lúc đó chỉ là tiếng róc rách của con suối bên hiên nhà.

Những “cánh rừng” hoa mận nở trắng muốt hai bên đường vào các bản làng của Mộc Châu.

Dù bị cuốn hút bởi vẻ đẹp thanh bình đó nhưng mọi người đều biết, ở phía đằng xa kia, còn có những thứ mê hoặc chúng tôi hơn, vì vậy mỗi người chọn cho mình chiếc áo ấm nhất để bắt đầu hành trình khám phá vùng đất cao nguyên tuyệt đẹp – Mộc Châu.

Quả nhiên, đúng như những gì bạn bè kể, chỉ sau ít phút rời khỏi nhà chúng tôi đã hiểu được tại sao mọi người lại mê mẩn với vẻ đẹp của vùng cao nguyên xinh đẹp này. Hai bên đường đâu đâu cũng chỉ một màu trắng muốt của hoa mận, thi thoảng đan xen vào màu trắng đó là sắc hồng quyến rũ của những cây đào đang nở rộ.

Đặc biệt, hoa mận ở Mộc Châu không rải rác như những nơi khác mà được người dân trồng thành từng cánh đồng hay trải dài theo các sườn đồi từ thung lũng này tới thung lũng khác. Vì vậy, khi hoa mận nở sẽ khiến cả một vùng bừng sáng một màu trắng bao phủ. Có lẽ vì vậy mà nhiều người gọi Mộc Châu mùa này là “Cao nguyên trắng”.

Theo chia sẻ của người dân nơi đây, hoa mận Mộc Châu đẹp nhất là vào dịp cuối tháng 1 và đầu tháng 2 dương lịch hàng năm. Vào thời gian này, hoa mận bắt đầu nở rộ và các điểm để ngắm hoa đẹp nhất là bản Áng, Phiêng Cành, Pa Phách, Loóng Luông, thung lũng Na Mận, tiểu khu Ba Khe…

Hoa mận, hoa đào bừng nở khiến Mộc Châu như khoác lên mình một chiếc áo sặc sỡ dịp đầu xuân.

Cứ như vậy, theo chỉ dẫn của dân bản, chúng tôi lái xe len lỏi vào các bản làng của Mộc Châu để thưởng ngoạn vẻ đẹp của thiên nhiên Tây Bắc, của những cánh đồng hoa mận, hoa đào.

Sau nhiều giờ cầm lái, cả đoàn chọn dừng chân tại bản Phiêng Cành. Trời đã về chiều, từ phía xa, thấp thoáng trong các con đường của bản làng là những đứa trẻ người H’Mông đang xúng xính những bộ trang phục truyền thống được làm từ thổ cẩm. Sắc trắng của hoa mận đang nở rộ khiến trang phục của chúng càng thêm nổi bật. Và càng đi vào sâu lại càng thấy xóm làng như mở hội khiến cả đoàn ngạc nhiên. Đến khi được hỏi thì chúng tôi mới biết rằng, hôm nay là Tết của người H’Mông.

Trong nhà, ngoài đường rộn rã chúc tụng, cười vui trẻ em vui vẻ nô đùa tạo cho Phiêng Cành một khung cảnh đậm sắc Xuân.

Thú vị hơn là tại đây, chúng tôi còn được tham gia một trận bóng của tụi trẻ. Sân bóng là một thửa ruộng khô nứt nẻ vừa gặt xong với đầy rẫy những gốc rạ đâm lên tua tủa.

Những đứa trẻ với đôi má hồng nứt nẻ vì lạnh, đôi chân không hề đi tất, đôi tay lấm lem đất cát nhưng chúng đều cảm thấy rất hạnh phúc và vui vẻ. Điều đó khiến chúng tôi cũng vui lây và quên đi cái lạnh đang xâm chiếm lấy vùng cao nguyên khi màn đêm dần buông xuống.

Kết thúc trận đấu không có thắng thua mà tất thảy mọi người đều vui và hạnh phúc vì có những người bạn mới.

Chỉ ít phút làm quen nhưng khi chia tay ai cũng thấy lưu luyến và bịn rịn. Những cái nhìn của đám trẻ nhỏ dõi theo chiếc xe khiến ai cũng xao xuyến và đầy cảm xúc. Nhưng chắc chắn chúng tôi sẽ trở lại để tiếp tục được chìm đắm trong vẻ đẹp trong trẻo, bình yên và không kém phần rực rỡ của vùng núi rừng Tây Bắc./.

Nguồn: Sưu tầm

Bình luận Facebook